SUY
NIỆM THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Của
Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI
Tối
nay, trong đức tin, chúng ta đã cùng đồng hành với Chúa Giêsu khi Người bước những
bước cuối cùng trên hành trình dương thế của mình, những bước đau đớn nhất, những
bước dẫn lên Núi Sọ. Chúng ta đã nghe tiếng la ó của đám đông, những lời kết
án, những lời nhục mạ của lính tráng, tiếng than khóc của Đức Trinh Nữ Maria và
của các phụ nữ. Giờ đây, chúng ta chìm vào sự thinh lặng của đêm nay, trong sự
thinh lặng của thập giá, sự thinh lặng của cái chết. Đó là một sự thinh lặng chất
chứa gánh nặng đau khổ do một con người bị khước từ, bị áp bức và bị chà đạp phải
mang lấy; gánh nặng của tội lỗi làm hoen ố dung nhan Người; gánh nặng của sự dữ.
Đêm nay, tận sâu trong tâm hồn, chúng ta sống lại thảm kịch của Chúa Giêsu, bị
đè nặng bởi đau khổ, bởi sự dữ và bởi tội lỗi của con người.
Giờ
đây, điều gì còn lại trước mắt chúng ta? Đó là một con người bị đóng đinh, một
cây thập giá được dựng cao trên Golgotha, một cây thập giá dường như là dấu chỉ
của thất bại cuối cùng của Đấng đã mang ánh sáng đến cho những ai chìm trong
bóng tối, Đấng đã nói về sức mạnh của sự tha thứ và lòng thương xót, Đấng đã mời
gọi chúng ta tin vào tình yêu vô biên của Thiên Chúa dành cho mỗi con người. Bị
khinh chê và bị loài người ruồng bỏ, trước mắt chúng ta là “một người đau khổ,
quen chịu bệnh tật, người mà thiên hạ che mặt chẳng nhìn” (Is 53,3).
Nhưng
chúng ta hãy nhìn kỹ hơn vào con người bị đóng đinh giữa đất và trời ấy. Hãy
chiêm ngắm Người chăm chú hơn, và chúng ta sẽ nhận ra rằng thập giá không phải
là lá cờ chiến thắng của sự chết, của tội lỗi và của sự dữ; trái lại, đó là dấu
chỉ rạng ngời của tình yêu, của tình yêu bao la của Thiên Chúa, của điều mà
chúng ta không bao giờ có thể xin, có thể tưởng tượng hay có thể mong đợi:
Thiên Chúa đã cúi xuống trên chúng ta; Người đã hạ mình xuống, ngay cả đến góc
tối tăm nhất của cuộc đời chúng ta, để giơ tay kéo chúng ta về với Người, đưa
chúng ta đến tận với Người. Thập giá nói với chúng ta về tình yêu tối thượng của
Thiên Chúa và mời gọi chúng ta hôm nay đổi mới đức tin vào sức mạnh của tình
yêu ấy, và tin rằng trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống chúng ta, của lịch sử
chúng ta và của thế giới chúng ta, Thiên Chúa có thể chiến thắng sự chết, tội lỗi
và sự dữ, và ban cho chúng ta một sự sống mới, sự sống phục sinh. Trong cái chết
của Con Thiên Chúa trên thập giá, chúng ta tìm thấy hạt giống của niềm hy vọng
mới cho sự sống, giống như hạt giống chết đi trong lòng đất.
Đêm
nay, đầy thinh lặng và hy vọng, vang vọng lời Thiên Chúa kêu gọi chúng ta, như
được tìm thấy trong lời của thánh Augustinô:
“Hãy
tin! Con sẽ đến với Ta và con sẽ được nếm những điều tốt lành nơi bàn tiệc của
Ta, như chính Ta đã không khinh thường nếm những điều xấu xa nơi bàn tiệc của
con... Ta đã hứa ban cho con chính sự sống của Ta. Để làm bảo chứng cho điều ấy,
Ta đã ban cho con cái chết của Ta, như thể muốn nói rằng: Hãy nhìn xem! Ta mời
gọi con chia sẻ sự sống của Ta. Đó là một sự sống nơi không ai phải chết, một sự
sống thật sự hạnh phúc, trao ban của ăn không hư nát, của ăn làm tươi mới và
không bao giờ cạn. Đích điểm mà Ta mời gọi con... là tình bằng hữu với Chúa Cha
và Chúa Thánh Thần, là bữa tiệc đời đời, là sự hiệp thông với Ta... là được dự
phần vào chính sự sống của Ta.” (x. Bài giảng 231, 5)
Chúng
ta hãy ngước nhìn Chúa Giêsu chịu đóng đinh, và trong lời cầu nguyện, hãy thưa
rằng: Lạy Chúa, xin soi sáng tâm hồn chúng con, để chúng con bước theo Chúa
trên con đường thập giá. Xin tiêu diệt trong chúng con “con người cũ” bị trói
buộc bởi ích kỷ, sự dữ và tội lỗi. Xin làm cho chúng con trở nên “con người mới”,
những con người thánh thiện, được biến đổi và được sức sống bởi tình yêu của
Chúa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét