BÀI GIẢNG VỀ CUỘC THƯƠNG KHÓ của Thánh Lêô Cả
Lễ
kính Cuộc Thương Khó của Chúa, ngày lễ mà chúng ta hằng mong đợi và mà cả thế
giới cũng có thể khát khao, nay đã đến, và niềm vui thiêng liêng dạt dào ấy
không cho phép chúng ta giữ im lặng.
Dù
thật khó để nhiều lần nói về cùng một đề tài cho xứng hợp và đầy đủ, vị linh mục
cũng không được phép từ chối ban cho dân Chúa lời giáo huấn qua bài giảng về mầu
nhiệm cao cả của lòng thương xót Thiên Chúa. Chính đề tài này, vì không thể nào
diễn tả cho thấu, lại giúp cho người giảng có thể cất lời; và điều được nói ra
sẽ không hoàn toàn vô ích, bởi lẽ điều ấy không bao giờ có thể được nói cho đủ.
Vậy,
xin sự yếu hèn của con người hãy nhường chỗ cho vinh quang Thiên Chúa, và luôn
nhìn nhận mình không xứng đáng để khai triển những công trình đầy lòng thương
xót của Người. Chúng ta hãy suy niệm, rồi nhận ra mình không hiểu thấu; hãy cố
gắng diễn tả, rồi nhận ra lời nói mình bất lực: bởi lẽ thật tốt khi ngay cả những
tư tưởng đúng đắn nhất của chúng ta về sự cao cả của Chúa vẫn còn là chưa đủ.
Vì
nhớ lời vị ngôn sứ đã nói: “Hãy tìm kiếm Chúa và nên mạnh mẽ; hãy luôn tìm kiếm
thánh nhan Người”, không ai được nghĩ rằng mình đã tìm thấy tất cả những gì
mình kiếm tìm, kẻo người ấy sẽ ngừng tiến lại gần nếu thôi cố gắng.
Và
giữa mọi công trình của Thiên Chúa khiến con người phải kinh ngạc chiêm ngắm,
điều gì vừa làm chúng ta vui mừng vừa khiến chúng ta bối rối cho bằng Cuộc
Thương Khó của Đấng Cứu Thế? Chúng ta có thể suy niệm về quyền năng toàn năng của
Người, quyền năng đồng bản thể và ngang bằng với Chúa Cha; nhưng nơi Thiên
Chúa, sự khiêm hạ còn đáng kinh ngạc hơn quyền năng, và sự tự hủy hoàn toàn của
uy linh Thiên Chúa còn khó hiểu hơn việc thân phận tôi tớ được nâng lên trong
Người.
Tuy
nhiên, chúng ta được trợ giúp rất nhiều để hiểu điều này khi nhớ rằng, dù Đấng
Tạo Hóa và thụ tạo, Thiên Chúa bất khả xâm phạm và xác phàm có thể chịu đau khổ
hoàn toàn khác biệt nhau, nhưng các đặc tính của cả hai bản tính lại gặp gỡ
trong cùng một Ngôi vị là Đức Kitô; vì thế, trong cả những hành động biểu lộ sự
yếu đuối lẫn quyền năng, sự hạ mình và vinh quang đều thuộc về cùng một Ngôi vị.
Trong
quy luật đức tin ấy, anh chị em thân mến, là điều chúng ta đã lãnh nhận ngay từ
đầu trong Kinh Tin Kính, dựa trên thẩm quyền giáo huấn của các Tông đồ, chúng ta
tuyên xưng rằng Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Đấng chúng ta gọi là Con Một của
Thiên Chúa là Cha toàn năng, đã được sinh ra bởi Đức Trinh Nữ Maria nhờ quyền
năng Chúa Thánh Thần.
Chúng
ta cũng không hề phủ nhận uy linh của Người khi tuyên xưng niềm tin vào việc
Người chịu đóng đinh, chịu chết và sống lại ngày thứ ba. Bởi lẽ tất cả những gì
thuộc về Thiên Chúa và tất cả những gì thuộc về con người đều được nên trọn
trong nhân tính và thiên tính của Người; để nhờ sự kết hợp giữa bản tính có thể
chịu đau khổ và bản tính bất khả đau khổ, quyền năng của Người không bị suy giảm
bởi sự yếu đuối, cũng như sự yếu đuối của Người không bị quyền năng nuốt chửng.
Thánh
Tông đồ Phêrô đã được khen ngợi cách chính đáng vì đã tuyên xưng sự hiệp nhất ấy.
Khi Chúa hỏi các môn đệ hiểu gì về Người, ngài đã đi trước những người khác mà
thưa rằng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Điều ấy, ngài không nhận
biết nhờ xác thịt và máu huyết, vốn có thể làm lu mờ cái nhìn của mình, nhưng
nhờ Thần Khí của Chúa Cha hoạt động trong trái tim đầy đức tin của ngài. Nhờ
đó, để chuẩn bị cai quản toàn thể Hội Thánh, trước hết ngài phải học điều mình
sẽ giảng dạy; và để củng cố đức tin mà ngài sẽ rao giảng, ngài lãnh nhận lời bảo
đảm này: “Con là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội
Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.”
Vì
thế, sức mạnh của đức tin Kitô giáo, được xây dựng trên tảng đá không thể lay
chuyển và không sợ quyền lực sự chết, tuyên xưng một Chúa Giêsu Kitô vừa là
Thiên Chúa thật vừa là người thật. Đức tin ấy cũng tin rằng Người là Con Đức
Trinh Nữ, nhưng đồng thời là Đấng tạo dựng nên chính Mẹ mình; được sinh ra vào
thời sau hết, nhưng lại là Đấng tạo thành thời gian; là Chúa của mọi quyền
năng, nhưng lại thuộc dòng giống phải chết; vô tội, nhưng đã bị hiến tế vì các
tội nhân trong hình dạng xác phàm tội lỗi.
Để
giải thoát nhân loại khỏi xiềng xích của tội lỗi đưa đến sự chết, Người đã che
giấu quyền năng uy linh của mình khỏi tên quỷ dữ đang cuồng nộ, và chống lại nó
bằng chính bản tính yếu đuối và khiêm hạ của chúng ta. Bởi nếu kẻ thù tàn bạo
và kiêu ngạo ấy biết được kế hoạch của lòng thương xót Thiên Chúa, hẳn nó đã
tìm cách làm dịu lòng người Do Thái hơn là kích động họ bằng lòng căm ghét bất
công, kẻo nó mất quyền trên tất cả những kẻ bị nó giam cầm khi tấn công sự tự
do của Đấng chẳng hề mắc nợ nó điều gì.
Vì
thế, nó đã bị đánh bại bởi chính sự ác độc của mình: nó đã giáng hình phạt trên
Con Thiên Chúa, nhưng hình phạt ấy lại trở thành phương thuốc chữa lành cho mọi
con cái loài người. Nó đã đổ máu công chính, nhưng máu ấy lại trở nên giá chuộc
và chén cứu độ cho sự đền tội của thế gian.
Chúa
đã chấp nhận điều Người muốn, theo ý định của chính Người. Người để cho con người
trong cơn điên loạn đặt tay gian ác trên Người, những bàn tay mà, trong khi gây
nên chính sự hủy diệt của mình, lại phục vụ công trình của Đấng Cứu Chuộc.
Nhưng
lòng thương xót của Người dành cho chính những kẻ giết mình còn lớn lao đến mức
Người đã cầu xin Chúa Cha trên thập giá, không phải để báo thù nhưng để tha thứ
cho họ, khi nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc
23,34).
Lời
cầu nguyện ấy có sức mạnh đến nỗi trái tim của nhiều người từng nói: “Máu nó cứ
đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi” (Mt 27,25), đã được biến đổi nhờ
lời rao giảng của Thánh Tông đồ Phêrô. Chỉ trong một ngày, khoảng ba ngàn người
Do Thái đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Tất cả họ đều “đồng tâm nhất trí”, và nay
sẵn sàng chết vì Đấng mà trước đây họ đã đòi đóng đinh.
Sự
tha thứ ấy, tên phản bội Giuđa đã không đón nhận được. Hắn, “đứa con hư mất”, kẻ
mà quỷ dữ đứng bên hữu, đã trao mình cho tuyệt vọng trước khi Đức Kitô hoàn tất
mầu nhiệm cứu chuộc phổ quát. Vì Chúa đã chết cho những kẻ tội lỗi, nên có lẽ
ngay cả hắn cũng có thể được cứu độ, nếu hắn đã không vội đi treo cổ.
Nhưng
trái tim độc ác ấy, lúc thì chìm trong trộm cắp, lúc thì phản bội, chưa bao giờ
đón nhận những dấu chỉ lòng thương xót của Đấng Cứu Thế. Đôi tai gian ác ấy đã
từng nghe Chúa nói: “Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng để kêu gọi
người tội lỗi”, và “Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất”; thế nhưng hắn
không hiểu được lòng nhân từ của Đức Kitô, Đấng không chỉ chữa lành những bệnh
tật thân xác mà còn chữa lành những tâm hồn bị thương tích.
Người
đã nói với kẻ bại liệt: “Này con, hãy vững lòng, tội con đã được tha rồi”; và với
người phụ nữ ngoại tình: “Ta cũng không kết án chị đâu. Hãy đi, và từ nay đừng
phạm tội nữa.” Trong mọi việc, Người cho thấy rằng Người đến như Đấng Cứu Thế
chứ không phải như Đấng xét xử thế gian.
Nhưng
tên phản bội gian ác ấy đã từ chối hiểu điều đó và quay lại chống chính mì
nh,
không phải trong sự thống hối nhưng trong tuyệt vọng. Vì thế, kẻ đã bán Đấng là
nguồn sự sống cho những kẻ giết Người, ngay cả trong cái chết cũng còn gia tăng
tội lỗi dẫn hắn đến án phạt.
Do
đó, những gì mà các nhân chứng gian dối, các thủ lãnh độc ác của dân chúng và
các tư tế gian ác đã làm đối với Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, qua bàn tay của
một vị tổng trấn hèn nhát và một toán lính vô tri, vừa là nỗi kinh hoàng vừa là
niềm vui của mọi thời đại.
Vì
dù thập giá của Chúa là một phần trong ý định độc ác của người Do Thái, nhưng
nhờ Đấng mà họ đã đóng đinh, thập giá ấy lại đầy quyền năng kỳ diệu. Cơn cuồng
nộ của dân chúng nhắm vào một người, nhưng lòng thương xót của Đức Kitô dành
cho toàn thể nhân loại. Điều mà sự độc ác của họ gây nên, Người đã tự nguyện chịu
đựng, để công trình của ý muốn đời đời của Người được hoàn tất qua chính tội ác
mà họ tự do thực hiện.
Và
như thế, toàn bộ diễn tiến của các sự kiện, như đã được kể lại đầy đủ trong các
sách Tin Mừng, phải được các tín hữu đón nhận theo cách này: nhờ niềm tin vững
chắc vào những gì đã xảy ra trong thời Cuộc Thương Khó của Chúa, chúng ta hiểu
rằng không những ơn tha thứ tội lỗi đã được Đức Kitô thực hiện, mà cả những đòi
hỏi của công lý cũng đã được thỏa mãn.
Nhưng
để khảo sát điều này đầy đủ hơn, với ơn Chúa trợ giúp, chúng ta hãy dành phần ấy
lại cho ngày thứ tư trong tuần.
Chúng
ta tin tưởng rằng ân sủng Thiên Chúa, nhờ lời cầu nguyện của anh chị em, sẽ
giúp chúng ta hoàn thành điều chúng ta đã hứa, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng
ta. Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét