
KHÁCH DU LỊCH HAY NGƯỜI HÀNH HƯƠNG:
ĐÂU LÀ SỰ KHÁC BIỆT THỰC SỰ?
MỘT CUỘC HÀNH HƯƠNG GIỐNG NHƯ TRỞ VỀ
NHÀ, NGAY CẢ KHI BẠN Ở NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT.
Lần đầu tiên tôi đến Rôma, tôi vẫn
còn là một người chồng trẻ mới cưới. Chuyện đã xảy ra cách đây 25 năm, khi vợ
chồng tôi đặt chân đến Thành Đô Vĩnh Cửu chỉ với mỗi người một chiếc ba lô và
vài chỗ trọ giá rẻ đã đặt trước. Khi ấy chúng tôi vẫn còn là sinh viên đại học,
hoàn toàn không biết mình đang làm gì. Chúng tôi chưa từng đi du lịch nước
ngoài. Nhìn lại, tôi nhận ra rằng chúng tôi đã mang theo quá ít tiền và có lẽ
suốt chuyến đi đã nhiều lần “đùa với rủi ro”. Đó cũng là thời chưa có điện
thoại di động dùng được ở nước ngoài, nên không có cách nào dễ dàng để xoay xở.
Chúng tôi không có email, không bản đồ kỹ thuật số, không đặt vé trực tuyến hay
bất kỳ tiện ích hiện đại nào mà ngày nay ta coi là hiển nhiên. Chúng tôi chỉ biết
lang thang, lạc lối, khám phá, lên những chuyến tàu ngẫu nhiên và hy vọng đó là
chuyến đúng, cầu mong cuối cùng sẽ tìm được đường về, hy vọng bảo tàng còn mở
cửa, hay quán ăn mình ghé vào là quán ngon.
Toàn bộ chuyến đi là một chuỗi hỗn
độn tuyệt vời. Không kế hoạch, hoàn toàn tự phát, nhưng lại là quãng thời gian
đẹp nhất đời chúng tôi. Khi ấy chúng tôi chưa phải là người Công giáo, nên các
nhà thờ đối với chúng tôi chẳng khác gì bảo tàng. Chúng tôi không biết rằng
Thánh lễ vẫn được cử hành tại Đền thờ Thánh Phêrô, hay nơi đó có nhà nguyện
Thánh Thể, hoặc mỗi Chúa nhật Đức Giáo hoàng sẽ chủ sự giờ kinh tại quảng
trường. Chúng tôi đến đó vì lịch sử, vì sự mới lạ của việc du lịch, vì vẻ huy
hoàng của nghệ thuật. Là những du khách thuần túy, đó vẫn là một trải nghiệm
không thể nào quên.
Tuần trước, tôi có viết về việc đi
hành hương Rôma cùng một nhóm học sinh trung học. Đây là lần đầu tiên tôi trở
lại Rôma với tư cách một người Công giáo. Toàn bộ trải nghiệm hoàn toàn khác
biệt. Chúng tôi làm nhiều điều giống hệt như nhiều năm trước (Thành Đô Vĩnh Cửu
dường như không đổi): ăn kem, tham quan Bảo tàng Vatican, Pantheon, uống cà phê
— nhưng chuyến đi mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Chúng tôi nán lại trong các
nhà thờ, tham dự Thánh lễ mỗi ngày, dừng lại tại các nơi linh thiêng để lần
chuỗi Mân Côi. Tôi đã quỳ gối bò lên những bậc thánh, nơi đã mòn đi bởi đầu gối
của hàng triệu người hành hương. Ở trên đỉnh, một người gác Ý còn nhắc nhở
chúng tôi vì đã đi quá chậm. Toàn bộ trọng tâm của chuyến đi đã thay đổi. Không
còn là thưởng ngoạn cảnh vật và âm thanh của một nơi xa lạ, mà giống như trở về
nhà. Chúng tôi là những người Công giáo từ St. Louis, ở nửa vòng trái đất,
nhưng đang được dẫn vào chính gia sản đức tin của mình tại Rôma.
Chúng tôi không chỉ ngắm nhìn kiến
trúc và hội họa vì giá trị văn hóa. Đối với chúng tôi, đó là vẻ đẹp dẫn đưa
lòng đạo đức. Chúng tôi tìm đến các thánh tích và phần mộ, bước vào các hầm
toại đạo như đến thăm nghĩa trang gia đình. Chúng tôi dừng lại cầu nguyện nơi
mộ Thánh Phêrô như thể đang xin một người bạn thân quen cầu bầu cho mình. Trong
các nhà thờ, chúng tôi gặp gỡ các thánh và các vị tử đạo mà bấy lâu chỉ đọc
trong sách; sự hiện diện cụ thể của các ngài khiến chúng tôi cảm thấy như đang
ở giữa anh chị em ruột thịt.
Một du khách có thể hài lòng khi đến
bất cứ nơi nào mới lạ và thú vị. Ngày xưa, với tôi, nếu đi Paris thay vì Rôma
thì cũng không khác biệt mấy. Trải nghiệm sẽ tương tự: một chuyến du lịch văn
hóa tuyệt vời. Nhưng với tư cách người hành hương, Rôma hoàn toàn khác Paris. Rôma
có các thánh và những địa điểm linh thiêng riêng; Paris cũng có của mình. Hai
nơi ấy không thể hoán đổi cho nhau.
Du lịch chỉ dừng lại ở bề mặt. Là du
khách, tôi muốn vui vẻ và thư giãn. Tôi có thể ghé thăm vài bảo tàng, thử một
nhà hàng nổi tiếng, nếm đặc sản địa phương, ngắm cảnh, mua sắm. Tôi trân trọng
việc du lịch vì nó giúp tôi mở rộng tầm nhìn văn hóa. Tuy nhiên, nhiều khi đó
là một trải nghiệm mang tính hưởng thụ. Khi đi nghỉ, tôi muốn dành thời gian
cho những điều giải trí, thư giãn — đọc sách trên bãi biển, nhìn lũ trẻ chơi
cát.
Hành hương thì đi sâu hơn nhiều.
Người hành hương nán lại nơi linh thiêng, chờ đợi trong thinh lặng, tìm kiếm sự
hy sinh và phó mình cho lời cầu nguyện. Chuyến đi không còn xoay quanh bản thân
mà hoàn toàn hướng về Thiên Chúa. Người hành hương có một đích đến cụ thể — họ
mong được hiện diện tại chính đền thánh này vào chính ngày lễ kia. Họ lên kế
hoạch đường đi, thậm chí mong được đi bộ. Họ muốn cầu nguyện trong những nhà
thờ cụ thể, và khi bước vào không gian thánh, người Công giáo cảm thấy như đang
ở nhà, dù ở tận bên kia thế giới. Hành hương không phải là hưởng thụ, mà là hy
sinh.
Trong thời gian hành hương tại Rôma,
tôi chưa một lần tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điểm tham quan nào hay chưa chụp đủ
hình không. Tôi không đi để tìm lại bản thân, để tích lũy câu chuyện hay thêm
một con dấu vào hộ chiếu. Tôi đi để gặp gỡ Thiên Chúa qua kinh nghiệm sống động
của Hội Thánh Người trên trần gian.
Để minh họa, trong mỗi nhà thờ chúng
tôi ghé thăm, chúng tôi đều dừng lại để hát một bài thánh ca — điều gì đó đẹp
đẽ, linh thiêng và mang tính phụng vụ. Thánh ca được sinh ra cho những không
gian ấy, và các nhà thờ thực sự sống động khi được lấp đầy bởi lời ca. Nhà thờ
không được xây dựng như bảo tàng, mà là nơi thờ phượng sống động. Tôi nhận ra
rằng khi chúng tôi bước vào và bắt đầu hát, những du khách vốn đang tham quan —
chụp hình, đọc bảng giới thiệu, chiêm ngắm nghệ thuật — dần dần dừng lại. Điện
thoại được cất đi, bước chân chậm lại, lòng người lắng xuống. Mọi người bắt đầu
cảm nhận sự linh thiêng, vẻ đẹp và bình an của không gian ấy. Một điều quý giá
được tỏ lộ: sự hiện diện thần linh.
Nếu hành động của du khách là quan
sát và thưởng thức, thì hành động của người hành hương là cầu nguyện và tham
dự.
Nếu bạn chưa từng thực hiện một cuộc
hành hương, tôi chân thành khuyến khích bạn hãy thử. Có thể là đến nhà thờ
chính tòa gần nhất trong một ngày lễ lớn, một đền thánh địa phương, hay xa hơn
nữa — đến tận Rôma. Đích đến quan trọng, nhưng không phải là tất cả. Một phần
lớn của hành hương chính là hành trình mà nó mở ra cho chúng ta. Ta đi không
phải để chụp một bức ảnh rồi trở về, nhưng để kết hiệp với Hội Thánh hoàn vũ và
để Thiên Chúa nói với ta theo những cách mới mẻ. Đó là một trải nghiệm không
thể quên — một trải nghiệm giúp người Công giáo xác tín rằng, ở bất cứ đâu,
trên bất cứ nẻo đường nào, nếu có Thiên Chúa ở cùng, thì ta luôn ở nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét